Top 10 Siêu Phẩm Điện Ảnh Hàn Quốc Bạn Nhất Định Phải Xem Một Lần

Nói thật nhé, tôi đã từng là một đứa “dị ứng” với phim Hàn. Cứ nghĩ đến cảnh vừa ăn mì vừa khóc sướt mướt vì ung thư giai đoạn cuối hay mấy anh chàng tài tử giàu có là tôi lại ngán ngẩm.

Nhưng rồi… tôi lỡ xem “Oldboy”. Và “cú đấm” từ màn ảnh rộng xứ kim chi đó đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi.

Sau hơn một thập kỷ mê mẩn điện ảnh Hàn Quốc, từ phim hành động nghẹt thở đến tâm lý xã hội đến nổi da gà, tôi tổng kết ra 10 siêu phẩm mà tôi nghĩ bất kỳ ai cũng phải xem ít nhất một lần trong đời. Lý do? Bởi vì những bộ phim này không chỉ để giải trí, chúng “đấm” vào tận tâm can bạn.

1. Ký Sinh Trùng (Parasite – 2019)

Bộ phim này thì khỏi bàn cãi. Nếu bạn chưa xem “Ký Sinh Trùng”, coi như bạn đang nợ thế giới điện ảnh một món nợ lớn. Điều tôi thích nhất là cách đạo diễn Bong Joon Ho kể về hai gia đình – một giàu, một nghèo – không theo kiểu “đánh giá đạo đức” sáo rỗng.
Mỗi khung hình, từ tầng hầm tối tăm đến biệt thự sang trọng, đều như một lưỡi dao cứa vào sự bất bình đẳng. Và cái kết thì… thôi, tôi không spoil, nhưng bạn sẽ ngồi im rất lâu sau khi credit lăn màn hình.

2. Taxi Xe Ôm Của Tôi (A Taxi Driver – 2017)

Nếu có một bộ phim làm tôi khóc như một đứa trẻ, đó chính là “Taxi Xe Ôm Của Tôi”. Phim dựa trên sự kiện có thật Gwangju 1980. Bạn sẽ theo chân một tài xế taxi bình thường (vô cùng hài hước, keo kiệt và cũng rất đời) vô tình chở một phóng viên người Đức vào vùng khói lửa.
Phim không tô vẽ hào hùng. Nó khắc họa lòng dũng cảm của những con người “bình thường”. Cảnh cuối khi đoàn xe taxi sau 30 năm quay lại… nước mắt tôi chảy không kiểm soát.

3. Oldboy (2003)

Đây là “đứa con tinh thần” bạo lực nhất của đạo diễn Park Chan-wook. Chuyện về gã đàn ông bị nhốt trong một căn phòng 15 năm, sau đó được thả ra và có 5 ngày để tìm kẻ thù. Nghe hấp dẫn chưa?
Nhưng cảnh báo thật lòng: Phim này rất bạo lực và có những tình tiết “cấm trẻ em” nhưng lại vô cùng nghệ thuật. Cảnh chiến đấu trong hành lang với chiếc búa vẫn là một trong những cảnh hành động đỉnh nhất lịch sử điện ảnh, dù quay chỉ một góc máy.

4. Train to Busan (Thử Thách Thần Chết – 2016)

Phim zombie? Có, nhưng không phải kiểu xả súng bừa bãi. “Train to Busan” đưa dịch zombie lên tàu cao tốc, và bạn phải tự hỏi: Mình sẽ thế nào nếu mắc kẹt trong không gian chật hẹp khi người thân bị lây nhiễm?
Phim này của đạo diễn Yeon Sang-ho khiến tôi vừa sợ hãi vừa xúc động. Nhân vật chính (Gong Yoo) từ một gã cha vô tâm trở thành người hy sinh… Ôi, mỗi lần nhắc lại là tôi lại thấy cay cay mắt.

5. Thợ Săn Đồng Tê (The Chaser – 2008)

Thể loại: Tội phạm – Giật gân.
Nội dung cực kỳ đơn giản: Một tay ma cô cũ (Kim Yoon-seok) phát hiện mấy cô gái làm việc cho mình biến mất sau khi gặp một khách lạ. Anh ta bắt đầu săn lùng. Nhưng tôi yêu bộ phim này bởi nó phá vỡ mọi khuôn mẫu “thần thánh hóa cảnh sát”. Cảnh truy đuổi, cảnh bạo lực dồn dập, và một kết thúc… ám ảnh tới tận xương tủy.

6. Tôi Đã Yêu (A Moment to Remember – 2004)

Pha loãng một chút cho bớt căng thẳng! Đây là phim tình cảm lãng mạn hay nhất mà tôi từng xem. Chuyện về cô gái bị mắc bệnh Alzheimer sớm ở tuổi 27 (Jung Woo-sung & Son Ye-jin). Nếu bạn nghĩ “phim Hàn chỉ có biến kịch tình yêu”, phim này sẽ khiến bạn thay đổi. Nó khắc họa tình yêu trong nỗi quên lãnh một cách đau đớn nhưng đẹp đẽ. Hãy chuẩn bị sẵn mấy hộp khăn giấy nhé.

7. Vụ Án Vô Diện (Memoir of a Murderer – 2017)

Đừng nhầm với Ký Ức Kẻ Sát Nhân (phim cũng hay), bản này đến từ đạo diễn Won Shin-yeon, kể về một bác sĩ… cũng từng là kẻ giết người hàng loạt, nhưng giờ mắc bệnh Alzheimer. Sau đó có thêm một kẻ giết người hàng loạt khác xuất hiện, và ông ta không biết liệu đó có phải là con gái mình không.
Cốt truyện xoắn não, góc quay rung tay chân thực, diễn xuất của Sol Kyung-gu siêu đỉnh.

8. Thẩm Phán Lửa (The Attorney – 2013)

Song Kang-ho (Ký Sinh Trùng) lại một lần nữa làm tôi rung động. Phim dựa trên câu chuyện của cố tổng thống Roh Moo-hyun khi ông còn là luật sư. Từ một gã tham tiền làm văn phòng luật về thuế, anh ta bất ngờ nhận bào chữa cho một sinh viên bị chính quyền quân sự tra tấn.
Những phiên tòa, những lời bào chữa đầy khí thế, và tiếng “xin hãy gác lại chiếc áo choàng luật sư” đã khiến trái tim tôi ấm nóng. Cuối phim, tôi đứng dậy vỗ tay ngay trong phòng khách.

9. Tiếng Kêu (The Wailing – 2016)

Phim kỳ ảo, rùng rợn, nhưng không phải kiểu ma nhảy ra hù dọa. Đạo diễn Na Hong-jin xây dựng bầu không khí hoang mang, mê tín trong một ngôi làng nhỏ khi hàng loạt cái chết bí ẩn xảy ra sau khi một người Nhật xuất hiện.
Phim dài gần 3 tiếng, nhưng mà… uống cà phê mạnh trước khi xem nhé, không thì bạn sẽ mất ngủ đấy. Kết thúc mở khiến hàng nghìn người trên Reddit tranh cãi không ngớt.

10. Bản Hướng Dẫn Thoát Khỏi Nghèo Khổ (Microhabitat – 2017)

Nếu 9 bộ trên quá nặng nề, hãy xem “Microhabitat”. Phim nhẹ nhàng, độc lập, kể về một cô gái trẻ chọn hy sinh thú vui đắt đỏ (thuê nhà) để giữ lại hai thứ duy nhất quan trọng với mình: thuốc lá và bia.
Nghe lập dị? Nhưng chính sự lựa chọn tối giản, sống theo cách mình muốn của nữ chính mới là liều thuốc tinh thần chữa lành mọi mệt mỏi thời hiện đại. vlx789