Mình nhớ cái lần xem Call Me by Your Name ở rạp, giữa mùa hè oi bức Sài Gòn, màn hình chiếu cảnh Elio và Oliver dưới cây đào, ánh nắng lọc qua lá, rồi khoảnh khắc họ nhận ra tình cảm… Mình ngồi im thin thít, nước mắt lăn dài mà không hay. Phim không ồn ào, không drama lớn, nhưng nó chạm đúng vào nỗi rung động đầu đời, sự ngọt ngào xen lẫn tiếc nuối. Xem xong mình về nhà, nằm nghĩ mãi về những mối tình thoáng qua trong đời, về việc sao tình yêu đẹp đến thế mà lại mong manh. Những bộ phim tình cảm được đề cử giải thưởng quốc tế thường như vậy: không chỉ kể chuyện yêu, mà còn khiến ta suy ngẫm về cảm xúc thật, về con người, và chúng được thế giới công nhận qua Oscar, Cannes, Golden Globes hay BAFTA.
Hôm nay mình muốn chia sẻ vài bộ phim tình cảm mà theo mình là hay nhất, từng được đề cử hoặc thắng giải lớn, khiến mình xem và bị “đánh gục” bởi chiều sâu cảm xúc. Không phải list khô khan, chỉ là những bộ mình hay quay lại mỗi khi cần chút rung động thật sự.
Đầu tiên là Call Me by Your Name (2017) – đề cử Oscar Phim hay nhất, Kịch bản chuyển thể thắng giải, Timothée Chalamet và Armie Hammer đóng cặp. Phim kể về mùa hè ở Ý, tình yêu đồng giới tuổi teen giữa Elio và Oliver. Không có xung đột lớn, chỉ là những khoảnh khắc đời thường: đạp xe, nghe nhạc, bơi lội, rồi nụ hôn đầu. Nhưng cái cách phim xây dựng sự rung động, sự chia ly cuối phim… mình khóc nức nở. Nó được Cannes và Oscar yêu vì sự tinh tế, vì cách kể chuyện tình yêu mà không cần lời lẽ sến súa.
Rồi Portrait of a Lady on Fire (2019) – Céline Sciamma đạo diễn, thắng giải Kịch bản tại Cannes, đề cử nhiều giải châu Âu. Câu chuyện hai người phụ nữ thế kỷ 18: một họa sĩ vẽ chân dung cô dâu sắp cưới, rồi họ yêu nhau. Phim chậm rãi, hình ảnh đẹp mê ly, không nhạc nền dồn dập, chỉ có tiếng sóng biển, tiếng lửa cháy, ánh mắt trao nhau. Cảnh cuối phim, khi Marianne nhìn Héloïse ở buổi hòa nhạc, nước mắt lăn dài… mình xem mà tim thắt lại. Phim được đề cử BAFTA, và nó nhắc mình rằng tình yêu đôi khi là nhìn thấy nhau mà không thể chạm tới.

Amour (2012) của Michael Haneke – thắng Palme d’Or tại Cannes, đề cử Oscar Phim nước ngoài hay nhất. Không phải tình yêu tuổi trẻ, mà là tình yêu vợ chồng già, khi người vợ bị đột quỵ, chồng chăm sóc bà đến cuối đời. Phim buồn, khắc nghiệt, nhưng đẹp ở sự chân thực. Mình xem xong ngồi im lặng lâu, nghĩ về cha mẹ, về việc yêu nghĩa là đồng hành đến phút cuối. Không lãng mạn kiểu Hollywood, nhưng sâu lắng kinh khủng.
Brokeback Mountain (2005) – thắng BAFTA, Golden Globes, đề cử 8 Oscar (thắng Nhạc phim và Kịch bản). Heath Ledger và Jake Gyllenhaal đóng cặp, tình yêu cấm kỵ giữa hai chàng trai chăn cừu. Phim không chỉ về đồng tính, mà về nỗi đau bị xã hội ngăn cản, về những gì họ không thể có. Cảnh Ennis ôm áo của Jack khóc… mình bật khóc theo. Đến giờ nghĩ lại vẫn day dứt.
Past Lives (2023) – đề cử Oscar Phim hay nhất, Kịch bản gốc, Greta Lee và Teo Yoo. Phim nhẹ nhàng về hai người bạn thời thơ ấu gặp lại sau 20 năm, rồi nhận ra “what if”. Không có happy ending lớn, chỉ là khoảnh khắc tiếc nuối, về những lựa chọn trong đời. Mình xem mà thấy giống cuộc sống thật quá, xem xong lòng man mác.
In the Mood for Love (2000) của Wong Kar-wai – thắng nhiều giải châu Á, đề cử Cannes. Tony Leung và Maggie Cheung, hai người hàng xóm phát hiện vợ chồng ngoại tình, rồi dần nảy sinh tình cảm nhưng không vượt giới hạn. Phim đẹp về hình ảnh, nhạc nền da diết, đầy khao khát kìm nén. Mình xem mà thấy buồn đẹp, kiểu tình yêu không nói thành lời nhưng thấm thía.
Gần đây hơn, mình nghe nhiều về Sentimental Value (2025) của Joachim Trier – thắng Grand Prix tại Cannes, đề cử Golden Globes, và đang hot ở Oscar với nhiều hạng mục diễn xuất. Phim về gia đình, nghệ thuật, và những giá trị tình cảm bị lãng quên. Nghe bảo nó sâu lắng, kiểu chữa lành qua ký ức.
Những phim này được đề cử quốc tế vì chúng không né tránh cảm xúc thật: đau đớn, tiếc nuối, hy sinh, nhưng vẫn đẹp đẽ. Chúng khiến mình khóc không phải vì buồn suông, mà vì thấy chính mình, thấy tình yêu đời thực. Nếu bạn đang tìm phim để “sống chậm”, để suy nghĩ về tình cảm, thử xem một bộ đi. Chuẩn bị khăn giấy nhé, vì chúng chạm sâu lắm.
Bạn thì sao? Bộ phim tình cảm nào từng được đề cử giải lớn mà làm bạn xúc động nhất? Kể mình nghe với, mình đang cần thêm “liều” để rơi nước mắt tiếp đây!xxvl
